Truyện ngắn Đỗ Quyên Quyên
Chớm hạ, nắng bắt đầu gay gắt. áo mẹ đẫm ướt mồ hôi chảy trên gánh hàng nơi góc chợ. Bỗng nhiên, trời tối sẫm lại, gió cuốn lá khô, bụi từng cuộn tròn mù mịt bay. Mưa mùa hạ vội vàng, xấp xả theo bước chân người chạy dồn dập.
Phong không kịp chạy để trốn tránh cơn mưa. Nó lặng yên đi trong mưa để mưa không hắt vào người. Nó cứ đi như thế, như tìm kiếm cái gì trong mưa rồi hụt hẫng tràn ngập một nỗi buồn. Nó thấy mưa khác quá, không giống như mưa ở biển. Nó nhớ cái mênh mông, xa ngút ngàn, màu bàng bạc hoà chung của bầu trời, mặt biển và mưa. Nó nhớ cái dáng mưa hao gầy, chênh vênh…Nó nhớ mỗi mùa mưa về, lũ trẻ con làng chài lại chạy ra tắm mưa, những ông bố neo thuyền đánh rửa, những bà mẹ ló đầu ra mỉm cười. Suốt ngày, suốt tháng, hương vị mặn mòi mùi biển tanh nồng đã thấm tận vào lồng ngực đến nóng hổi, khô ráp, mỗi lần mưa về là mỗi lần cả làng chài lại háo hức. Nó nhớ mặt biển chiều hôm đượm buồn trong vắt: “Rồi anh sẽ trở lại với biển chứ?” – Mái tóc loăn xoăn rủ trong chiều…
Mùa mưa năm nay, mùa mưa đầu tiên nó xa biển, nó nhớ biển cồn cào.
Phong trở về kí ức, choáng ngợp trong không gian nóng bức, chật hẹp không một bóng cây, chỉ toàn mùi xăng, bụi đường và các âm thanh hỗn tạp ùa vào. Nó lấy sách vở ra, nhưng không sao học được. Nó thương dáng mẹ bán hàng ngoài chợ quá! Nó thương những đồng bạc lẻ, cũ kĩ nhưng thẳng nếp gấp mỗi tháng mẹ gửi lên và nó thương cả dáng biển không lúc nào lặng yên.
Có tiếng xe lọc cọc ngoài cửa.
– Bác – nó chào người đàn ông trước mặt.
– Khoẻ chứ? Bác đến để đưa cho cháu cái này. Cát gửi cho cháu đấy.
Người đàn ông trao vào tay nó chiếc vỏ sò to, màu trắng có những đường vân tím.
“ăng Phong! Mùa mưa lại đến rồi. ở đấy có vui không ăng. Em vẫn khoẻ nhưng không có ai bứt nạt em nữa. ăng giữ gìn sức khoẻ nhé! Bao giờ ăng sẽ về với biển?…”
Những nét chữ run run viết sai nhiều lỗi chính tả, Phong thương những nét chữ ấy quá! Bởi tuổi thơ Cát đã bao giờ được đi học đâu. Em lớn lên bên nắng, bên gió, bên cát biển, vất vả, lam lũ.
…Đêm trên biển, cả làng chài ngồi hóng mát trên bãi cát, gió biển thổi ngập người. Những người đàn ông đôi mắt hướng ra xa nơi ngọn hải đăng sáng phía cuối biển. Họ kể nhau nghe những chuyến đi phải trải qua giông bão. Đôi mắt Cát trũng xuống, cha nó không trở về sau chuyến đi định mệnh…
– Lớn lên anh sẽ là thuỷ thủ! Thế em ước mơ gì? – Phong nói với Cát
– Bởi là thuỷ thủ, anh sẽ không để bất cứ người dân biển nào bị cuốn đi nữa. Cát có muốn ngồi tàu với anh không?
…
– Em chỉ mong muốn mình sẽ mãi bên biển, em là con của biển. – Giọng Cát tan ra cùng gió nhẹ.
…Trăng lên soi bóng xuống làng chài. Mùi cá mực nướng giòn quyện với mùi rượu cay cay, thơm nức. Những bà mẹ ngồi đan lưới dưới trăng. Lưới đã dài, dài lắm rồi nhưng mẹ vẫn đan để vòng lưới ngày mai càng thêm đầy. Phong, Cát và cả lũ trẻ nhỏ lắng nghe biển hát, nắm từng nắm cát đêm lành lạnh xây lâu đài. Lâu đài được xây lên, có những ô cửa sổ xanh xanh, có ước mơ công chúa, có ước mơ hoàng tử, thế rồi sóng biển lại ập đến, cuốn đi… Nhưng không bao giờ chúng thất vọng vì công việc này mà lại nhìn nhau cười ngon lành.
– Tại sao em lại tên là Cát? Phong mỉm cười
– Anh biết rồi còn hỏi!- Cát vén những sợi tóc loăn xoăn gió thổi tinh nghịch
Biển hát ru êm dịu. Gió thổi và khẽ cất tiếng hát gửi ước mơ nhỏ bé của cô gái nhỏ luôn mong muốn được bên biển, bên gió.
…
– Đi mua mì tôm đi mày. Hai gói thôi nhé! Năm thằng con trai với nồi cơm khê và mì tôm…hà há ha…
Tiếng thằng Tùng làm Phong giật mình.Trời đã tối, cơn mưa đã tạnh tự khi nào.
Phong bộn bề trong sách vở. Nó được học Đại học, tương lai làm thuỷ thủ là ước mơ của bao đứa trẻ làng chài nghèo khó. Nó luôn cố gắng, không muốn một ai phải ra đi vì bão biển nữa. Nó biết biển, Cát và cả làng chài nữa, luôn đợi nó trở về…
– Ngày mai tao sẽ về với biển. – Phong nói
– Mày không học hè sao? Mày có học bổng cơ mà?
– Mày lấy tiền đâu mà về?
-Tao cũng không biết nữa, tao có thể tự học được, tao nhớ biển lắm!
– Tao có chừng này…mày cầm lấy.
– Này, mày đừng từ chối, chúng mình là bạn mà.
– Tao…tao…
Sáng sớm, Phong xách hành lý. Cả phòng này chỉ có mỗi mình nó được về thăm quê.
– Tao đi đây, chúng mày thiệt thòi vì tao quá!
– Rồi năm sau bọn tao sẽ về, thôi mày đi kẻo muộn.
Ngồi trên xe, qua bao làng mạc, thành phố, nó chỉ mong con tàu dừng bánh trước biển, trước màu xanh vô tận.
Đi bộ hai cây số, từng bước đi đều thấy gió biển thổi ngập lòng và hương vị mặn mòi thấm vào đầu lưỡi rồi lan dần, lan dần khắp cơ thể.
Nó đứng trước biển. Biển đang rất gần nó. Biển rất xanh, vẫn như ngày nào – một màu xanh bất diệt. Nó cứ đứng lặng thinh như thế, nhìn biển rất lâu. Những này ở thành phố, nó đã từng tưởng tượng, việc đầu tiên khi nó về với biển là nó sẽ chạy đến, sà vào lòng biển mà nức nở như một đứa trẻ nhỏ. Nhưng bây giờ thì nó cứ đứng như thế, bất động…
Trong bóng chiều lịm tắt, lấp lánh màu bạc mờ dần và nhoè đi, vỡ oà trong mắt nó. Xa xa, phía kia có một cô gái, dáng gầy chênh vênh in dài trên cát.
– C…á…t ….ơi…!
Phong cất tiếng gọi giữa không gian bao la. Gió biển cuốn tiếng gọi chạy trốn. Người con gái dường như không nghe thấy vẫn nhẹ bước trên biển.
Phong chạy trên sóng, để người ướt đẫm… “C…á…t ….ơi…”
Người con gái quay lại: – Anh…Phong! Anh về rồi ư?
Đập nhẹ bàn tay lên vai Cát rồi đẩy ra:
– Em vẫn khoẻ chứ?
– Dạ, vẫn khoẻ. Anh gầy hơn trước nhiều quá!
Cát đã khác trước nhiều. Mười lăm tuổi tô đôi gò má ửng đỏ, em lớn lên như những con sóng.
– ở thành phố có vui không anh? Đẹp không anh?
– Có, vui, đẹp!
– Đẹp hơn biển không?
– Không đẹp bằng biển! Biển bao giờ cũng đẹp nhất!
Cả hai cùng mỉm cười, biển vẫn rì rầm vỗ sóng.
– Chúng mình về làng chài đi! Anh nhớ mọi người quá! Đố Cát bắt được anh nè!
– Đợi đấy nhé!
Bóng hai đứa kéo dài trên cát.
– ơ! Con hải âu ng
ã rồi kìa anh Phong! Thương nó quá!
– Chỉ cho anh đi! Chỗ nào Cát?!
– Chết nè! Em đuổi kịp anh rồi nhé!
– Đồ ăn gian, em ăn gian lắm…
…Trời bỗng đổ mưa, mưa trên biển lại về. Biển ì oặp vỗ sóng vào bờ, ôm chúng vào lòng, ôm tiếng nói, tiếng cười giấu vào lòng biển xanh…
Mặt trời lờ mờ phía lòng biển. Trời vẫn đổ mưa, biển hoá màu xanh ra bạc lấp lánh…
Giữa trời mưa tầm tã, Cát đội cái nón mê to, tay ôm cái thúng lớn.
– Đợi anh với! Cho anh đi chợ với nghe Cát! – Phong với theo bóng Cát.
– Anh Phong không đợi thuyền về sao? Anh không đi được đâu…!
– Sao, ghét anh hả?! – Phong đứng đó, hỏi Cát
– Em không đi chợ, mùa này nhiều tôm cá lắm, không bán được. Em đi làm thuê, rửa bát cho một khách sạn ngoài phố huyện. Mẹ em lại đang ốm nên…
Đôi mắt Cát thoảng buồn… Nó lại cười. Nụ cười duyên đen nhẻm.
– Chiều em về, đợi em nghe!
Phong đứng lặng. Nó nhìn Cát. Mái tóc loăn xoăn của Cát ngày nào giờ vàng cháy, khô rít lại vì nắng, vì gió. Dáng Cát cũng giống như dáng biển, lấp đầy mưa nắng. Nó thương Cát quá! “Cát ơi, ngày mai, ngày kia anh phải xa biển rồi!” Bóng Cát xa dần…
– Anh sẽ…đợi…!!!
Cát quay lại, mỉm cười. Nụ cười của biển lấp lánh dưới mưa.
Và Phong biết, dù cuộc sống này có vất vả thế nào chăng nữa thì nụ cười của Cát vẫn thế, vẫn ngây thơ, hiền hoà và trong sáng như ngày đầu tiên Phong thấy Cát
.
Biển rì rầm cất tiếng nói của người con vào lòng biển xanh. Mưa vẫn rơi… Ngày mai Phong phải xa biển rồi. Phong cất trọn mùa mưa trong đôi mắt./
4/2005
ĐỖ Thị Hồng Quyên