Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã

CHIẾC GÙI

Chiếc gùi của mẹ
Chiếc gùi của cha
Gùi đựng hạt lúa
Cõng về buôn xa

Chiếc gùi chịu khổ
Đeo vào lưng ta !

Gùi tuy bé nhỏ
Cõng cả mặt trời
Khi cha leo dốc
Khi mẹ xuống đồi

Chiếc gùi có tuổi
Của ông của bà
Mồ hôi đã bóng
Mấy đường văn hoa

Em yêu chiếc gùi
Như là quà tặng
Hai mùa mưa nắng
Của rừng bao la

Chiếc gùi chịu khổ
Đeo vào lưng ta !


HỌC BÀI TRÊN LƯNG TRÂU

Cưỡi trâu chú bé ê a…
Học bài như một khúc ca giữa đồng
Sừng trâu chim sáo rỉa lông
Có con se sẻ tha vòng cọng rơm

Kìa con chim gáy cổ cườm
Gáy xa mấy tiếng vàng ươm nắng chiều
Nhà nông vất vả bao nhiêu
Trên lưng trâu, bé học điều ấy đây :
“Trâu ơi ! Ta bảo trâu này…”


TRĂNG RỪNG (*)

Ngày xưa đêm tối lắm
Yang * cho mượn cái đèn
Cho ông bà dễ thấy
Con thú rừng mon men…

Mấy ông sao nhỏ xíu
Xúm xít nhảy tung tăng
Đụng cái đèn đổ xuống
To dần thành cái trăng

Có con chim mỏ quạ
Gắp cái trăng đi chơi
Bỏ cái đêm ở lại
Cái đêm giăng tối trời !


* Yang tiếng K’ho là ông trời

NHỚ MẸ

Mai Hà Uyên

Đêm nay trong bóng tối căn phòng
Con không sao tìm được giấc ngủ bình yên như trong căn nhà của mẹ
Ước có một cánh màn mở ra thật khẽ
Giọng mẹ nhẹ nhàng : “ Con đã ngủ chưa?”

Trong chập chờn, ảo ảnh giấc mơ xưa
Con thấy hiện lên mái nhà có giàn hoa sao đỏ
Thấy bờ rào và những bông hoa cúc vàng nho nhỏ
Dáng mẹ ra vào mỗi buổi sớm mai.

Thành phố này buồn hơn một tiếng thở dài
Vắng lặng hơn cả cánh đồng sau mùa hái gặt
Phố thật đông, bàn tay sao vẫn lạnh
Có hơi ấm nào ấp ủ giấc mơ con?

Khi chiều về, bàn chân như không thể mỏi hơn
Con tìm về căn phòng 10m2 và đối diện với bao nhiêu là khoảng trống
Bốn bức tường trắng vôi còn trái tim con trống rỗng
Úp mặt vào tay mình, con gọi khẽ : “ Mẹ ơi!”.

Tiếng dế tuổi thơ

Nguễn Thánh Ngã

Tặng bé Thư nhà bên


Bé Thư nghe chú dế
Gảy đàn trêu cỏ non
Có hạt sương lúng liếng
Cho tiếng đàn trong hơn

Tiếng đàn như con chữ
Bé mới học hôm qua
Chữ ơ râu chú dế
Có chân là chữ a…

Chữ o đeo mắt kính
Nhìn qua thấy tiếng đàn
Tình tang bên bờ cỏ
Sáng chiều gảy râm ran…

Bé Thư vui thích quá
Gắng học chữ thật nhiều
Để nghe lời dế hát
Lời cỏ non thương yêu !

Lâm Hà 25.5.2009

CHA VÀ CON

Nguyễn Trọng Kiên

Tại một ngôi làng Sa chư hẻo lánh, có hai cha con cô bé Saka sinh sống. Lên ba tuổi mẹ cô bé qua đời và thế là từ đó cô được bố chăm sóc.

Ông rất thương Saka, chiều hè nào ông cũng đưa Saka lên núi ngắm hoa Sa chư, đó là loài hoa cô bé rất thích nó rất đẹp và có mùi thơm nữa. Từ khi mẹ cô bé qua đời mọi tình cảm ông bố dành hết cho cô bé. Mỗi khi cô nhắc tới mẹ, ông thường an ủi rồi chỉ tay về dãy núi có hoa Sa chư và nói ( đó là loài hoa mà mẹ con rất thích, lớn lên con sẽ gặp mẹ ở đó). Nhưng hoa Sa chư chỉ nở vào mùa hè, và thế là chiều hè nào cô cũng đòi bố cõng lên núi ngắm hoa Sa chư, kể cả những chiều hè nắng chói chang hay mưa tầm tã.

Mùa thu, mùa thu hoạch bắp trên núi. Saka được đi cùng bố, cô bé được chạy nhảy lung tung còn ông bó thì mệt mài bẻ bắp. Nhìn cô bé vui tươi, ông cũng quên đi mệt mỏi và cô gắng làm việc để chăm sóc con.

Khi mùa đông đến, cả làng Sa chư chìm trong những trận tuyết rơi lạnh giá, nhưng bên trong ngôi nhà của mình thì Saka không bao giờ bị lạnh cả. Bố cô đã chuẩn bị rất nhiều củi khô để phòng tránh mùa đông. Và thế là hai cha con quây quần bên chiếc lò sưởi trò chuyện mà không biết chán. Những tiếng cười của cô bé và những câu chuyện của cha đã làm với đi phần nào hình bóng của người vợ, người mẹ trong cái mùa đông lạnh lẽo ấy.

Rồi cái nắng nhè nhẹ cũng mang mùa xuân tới, Saka lại được bố đưa lên núi trồng bắp, trồng khoai. Và cứ thế ngày lại qua ngày, Saka cũng đa lớn. Nhà nghèo lắm nhưng ông bố vẫn cho Saka đi học. Thương bố vất vả Saka không muốn đi học nữa để ở nhà giúp bố làm việc. Nhưng rồi ông bố vẫn thuyết phục được cô bé. Cô trở thành một học sinh giỏi nhất so với các bạn cùng trường. Nhưng sau mỗi giờ lên lớp, Saka vẫn làm việc giúp đỡ bố của mình. Sanka biết làm đủ mọi công việc nhà để đỡ đần cho bố.

Tuy bận việc, nhưng những chiều hè tới hai bố con vẫn cùng nhau lên núi ngắm hoa Sa chư – loài hoa của mẹ. Song cũng chẳng bao giờ Saka hỏi bố là mẹ con đâu nữa bởi cô sợ bố buồn khi nhắc về mẹ. Cho dù có những lúc tự ông cũng kể những kỉ niệm về mẹ cho cô bé nghe. Những câu chuyện dù vui, dù buồn nhưng lần nào cô cũng thấy bố lau nước mắt và cả cô cũng vậy.

Rồi Saka được vào thành phố học. Ngày cô đi, bố đã tiễn cô tới dãy núi có nhiều hoa Sa chư nhất. hai cha con chia tay tại đây. Và chiều hè nào cũng vậy, bất kể ngày nắng hay ngày mưa ông cũng lên núi nhìn về phái thành phố để chờ con của mình. Có những hôm đi làm cùng mọi người trở về làng, ông đều đứng lại để ngóng con cho dù mọi người có gọi ông gấp rút trở về đi chăng nữa. Ba năm dòng dã cũng trôi qua, hình ảnh người đàn ông trên núi ngóng con của mình giờ không còn là chuyện lạ nữa. Có người còn thấy ông khóc khi bóng chiều sụp xuống. Rồi một ngày, ông cũng chờ được Saka trở về. Từ xa xa ông đã nhận ra cô con gái của mình. hai cha con chạy tới ông chầm lấy nhau trong giọt nước mắt hạnh phúc. Saka trở thành một cô giáo dạy học tại ngôi làng của mình và sống bên cạnh bố.

Sự hội ngộ chẳng được bao lâu thì đất nước có chiến tranh. Tuy đã cao tuổi nhưng bố của Saka vẫn tình nguyện lên đường nhập ngũ,. saka không muốn bố đi nhưng vì quá hiểu con người của bố, cô đành chấp nhận. Và lại một lần nữa, hai cha chon chia tay nhau trên dãy núi có loài hoa Sa chư…

Kể từ hôm đó, ngày nào người ta cũng thấy một cô gái lên núi ngóng cha của mình. Không krr ngày nắng, ngày mưa, mùa hè, mùa thu và cả mùa đông nữa, chiều nào saka cũng một mình chờ bố của mình về. Cô chờ mãi, chờ mãi, chờ một mình trên núi có hoa Sa chư cho đến ngày cô không còn leo lên núi được nữa. Cô vẫn ngồi đó và chờ trong hi vọng.

Sanka2569

Sau cánh rừng xanh lá

Truyện ngắn Hữu Vi

Có một ngôi làng vẫn đều đặn xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Nó vừa xa lại vừa gần. Xa về không gian nhưng gần trong nỗi nhớ.. Khi nhắm mắt lại tôi có thể chạm vào từng chiếc cột nhà sàn, cả những chiếc lạt mái tranh từng ngôi nhà ở đấy. Khi nhắm mắt lại, tôi cũng dễ dàng nắm tay một ai đó trong đám bạn của tôi ngày nhỏ mà tôi vẫn nô đùa cùng họ bên com khe, góc núi.. Đó là cách của nỗi nhớ.

Có một người bạn kỳ lạ lắm. Tất nhiên là bạn ấy sống trong ngôi làng mà tôi vừa kể cùng bạn rồi. Tuổi mười hai nhưng bạn ấy chưa đi học. Bạn tên Sao, cái tên đúng ra phải để đặt cho con gái, nhưng bạn ấy thích cái tên này. Ngày còn nhỏ, nếu có ai gọi bàng tên khác là Sao lại khóc ngay. Ông thầy mo phải làm lễ đặt tên lại cho bạn. Kì cục quá đúng không?

Sao phải lên rẫy giúp ba mẹ từ ngày còn bé tí. Sáng ngồi trên lưng trâu lên rẫy, chiều con trâu lại trở bạn về. Được cưỡi trâu thích lắm. Thế là bạn cũng nguôi ngoai phần nào khi không được tới lớp. Nói là nguôi ngoai không có nghĩa là bạn quên hẳn chuyện đi học. Bằng cớ là mới vừa đêm trước thôi, bạn mơ thấy cái Nhình đến tận nhà gọi đi học. Sao bật dậy định gọi Nhình “ chờ tao với” thì nhận ra mình vừa nằm mơ. Sao cười thầm một mình. Nhưng từ bữa đó Sao bỗng sinh ra nghĩ ngợi lung tung. Xem chừng bạn cũng thích đi học lắm. Cái Nhình là con gái còn được đi học nữa là mình. Nghĩ cả mấy ngày Sao mới dám nói chuyện với cha. Nghe chuyện cha bảo: “Mày chán lên nương rồi à? Muốn đi học cũng được nhưng lớn rồi không ai cho vào lớp một nữa đâu chỉ đi học xóa mù thôi”

Sao được cha cho phép nhưng cô giáo thì băn khăn vì Sao đã quá hai lần tuổi để vào lớp một. Nhưng bạn kiên quyết lắm. Đi học xóa mù thì chẳng thích đâu. Nghe buồn cười và thấy xấu hổ thế nào ấy. Cô giáo không nhận thì Sao cứ đến đứng ngoài của lớp mà nghe, mà đọc theo các bạn. Chắc có bạn sẽ nói Sao đi học lỏm cùng các em đấy chứ. Nhưng người miền núi kỳ lạ lắm. Hơn kém nhau đến dăm bảy tuổi cũng chỉ gọi bằng bạn thôi. Cô giáo thấy thương Sao ham học chữ, nhưng cô không thể nhận bạn vào lớp được. Nhà nước đã quy định độ tuổi cho mỗi người rồi. Lỗi là ở Sao không chịu đi học sớm, còn học xóa mù cũng không chịu nữa thì biết làm sao? Cái Nhình thương Sao lắm. Nó nói với Sao vậy. Nhình còn bày cho Sao cách viết chữ, đánh vần. Con gái khéo bày, mà Sao học cũng sáng nên mau tiến bộ.

Rồi một hôm, Nhình bảo với Sao: “Tao không đi học nữa đâu”. Sao đến tận nhà gọi, kéo tay đi, còn làm mặt giận nữa nhưng Nhình vẫn chẳng chịu. Cha mắng Nhình cũng không chịu đi. Khó hiểu cái bạn Nhình này quá nhỉ? Cô giáo phải đến tận nhà nói chuyện với cha mẹ, với Nhình. Không biết cô giáo nói thế nào, chắc dễ lọt tai lắm nên Nhình mới chịu tới lớp. Sao rất vui, thầm khen cô giáo nói gì mà giỏi vậy? Sao còn được một phen sững sờ nữa vì bỗng dưng hôm sau cô giáo gọi bạn vào lớp ngồi học hẳn hoi chứ không phải đứng ngoài cửa nữa. Mãi cả tuần sau bạn vẫn ngỡ mình nằm mơ.

Thời gian thấm thoát, bây giờ bạn Sao đã ngoài 20 tuổi, đang là sinh viên một trường đại học. Anh hay nhớ về ngôi làng của mình, chỉ cần nhắm mắt lại là anh có thể chạm vào từng chiếc cột gỗ nhà sàn và cả những luộc lạt lá tranh của ngôi làng ấy. Anh cũng hay nhớ về bạn Nhình của anh. Bạn phải nghỉ học khi đang dở lớp mười vì một lý do riêng và buồn nên tôi không muốn kể cùng các bạn. Bây giờ Nhình đã là mẹ của một cô bé xinh xắn cũng sắp vào lớp một.

Sao chính là tôi, người kể câu chuyện này. Và bạn Nhình là ân nhân của tôi đấy các bạn nhỏ ạ. Ngày ấy nếu Nhình không nghỉ học để ép cô giáo nhận tôi vào lớp thì không biết tôi còn phải đứng học ngoài của đến bao giờ?

Nhình ơi, cảm ơn bạn nhé!

Chùm tản văn Hà Nội

Võ Thị Hà

Hà Nội tháng tư

Lũ tháng tư đã về trong tưởng tượng ngày mưa, những ngày mưa êm trong, dịu dàng, buồn bã. Hà Nội đã ít những cửa sổ để ngắm nhìn. Hà Nội ít xôn xao dưới những mái hiên ngọt ngào kỷ niệm. Hà Nội đi về dưới những vòm cây mướt xanh, thì thầm ca hát.

Bài ca về một ngày mưa, những nhánh sông nhỏ đã được khơi trong, róc rách âm thầm bên ngoại ô thành phố. Những nhánh sông thường ngày chỉ biết khép mắt u buồn, buồn hơn cả mắt em sau một đêm mất ngủ sụt sùi nhớ thương, giờ đã biết ngước làn mắt tươi trong ngắm nhìn nụ xuyến chi lấm bùn nép bên bụi bờ cỏ rác.

Bài ca về những cây thùy liễu trong thành đều đã tàn khô, đều đã gầy mòn héo hắt trước khi đơm lá cho mùa hạ mới. Chỉ còn một cây, chỉ còn một cây vẫn tươi xanh, vẫn tươi xanh như không hề biết rằng mình đơn nhất, đơn diệp sắc giữa khô khát với tàn phai. Cây thùy liễu có nhiều chùm hoa đỏ, cây thùy liễu đêm ngày không ngủ vì những băn khoăn nghi ngờ thân phận, sẽ thế nào trong đẵng dài mùa hạ?

Bài ca về một ngõ nhỏ không có những em nhỏ đánh giày, ít cây xanh, buồn về đêm, chật hẹp bỗng thành thênh thang khi chạy xe giữa khuya, kéo cao cổ áo đã sờn, rặm mắt nghe tiếng rao bánh khúc đêm hụt mềm từ cuối. Tự dắt tay mình qua những đêm ngạt sương, qua những đêm tóc đã dài sướt mắt…

Bài ca về một tổ chim nhỏ bỏ hoang lâu ngày, tiếc nhớ vì chưa bao giờ ngắm nhìn trọn vẹn hạnh phúc ấm êm của loài tiểu cầm mắt nâu, loài tiểu cầm ngậm rơm vàng về tổ, loài chim nhỏ đã bỏ mình sau một trận mưa đêm hay đã bay đi mang theo những cuộn bông nhỏ cũng mắt nâu, áo nâu đi về trời nào.

Bài ca về một tình yêu vô vọng chưa lúc nào nguôi, về chiều hồ Tây gió không ngừng bạt tóc, về những sợi len nằm yên trong chiếc giỏ biết bao mùa, về con đường một chiều chưa bao giờ biết mùi cỏ cây…

Ngỡ rằng tháng tư chỉ biết quay quắt giữa xuôi ngược hai mùa, chỉ biết đến huệ tây thơm thoảng rũ mình trên phố, chỉ biết mỏi mệt vùi trong giấc ngủ về trưa. Mưa không nói nhưng thầm biết không chỉ là như thế.

Ngoài kia cây liễu lá kim lỗi mùa nghĩ về Hà Nội, triền miên.

Phố sách

Đi khắp Hà Nội, nhất là về đêm, thấy hầu như phố nào cũng tràn ngập sách, trên vỉa hè, sách vô tư lự, bận rộn và cũng đầy âu lo dưới ánh đèn vàng thành phố.

Từ bé, tôi đã rất yêu sách, tôi nhớ mãi câu nói của cậu bé Aliosa trong cuốn thời thơ ấu của Macxim Gorky “Như những cánh bướm trong truyện cổ tích…Nhiều lần tôi khóc khi đọc sách…” Và rồi giữa Hà Nội trầm tư và cổ kính này, tôi có thêm thú mới là dạo dọc những phố sách về đêm, để tìm những cuốn sách mình ưa thích, để tìm về với niềm say mê thơ ấu.

Từ Đông Ngạc qua Đinh Lễ qua Giảng Võ đến Đê La Thành, Tạ Quang Bửu, Định Công hay xa xôi như Châu Quỳ, đâu đâu cũng chập chờn gáy sách bên đường, tưởng chừng chỉ cần chớp mắt qua một ngã tư là thấy sách vậy. Sách khoa học thường thức, sách văn học tuổi mới lớn, văn học kinh điển thế giới, văn học đương đại Việt Nam, sách best- seller, tôi tìm thấy những cuốn sách mình cần hay những cuốn sách hay chưa từng biết giữa ồn ào phố đêm. Mang những trang sách sàn sạn bụi ấy về phòng, trong một niềm hồi hộp vui sướng nhỏ dại thuần mộc. Từ những trang sách ấy, tôi tìm thấy niềm an ủi mỗi lúc đau buồn, mỗi lần thất bại. Sách vỉa hè, vô hình chung, trở thành người bạn thân thiết với tôi lúc nào chẳng hay.

Nhiều đêm, đi dưới những con phố ngậm mùi hoa sữa, trắng muốt hoa sưa hay dưới những cơn mưa hoa sấu li ti như những cái chuông hình lục lăng, huyền hoặc đến nao lòng, tôi nghĩ về tôi, về Hà Nội,về những kỷ niệm đã qua, những âm thanh trong lòng thành phố bỗng chốc trở nên thân thương. Về khuya, tôi tìm lại trong trang sách cũ bông phượng mang mùi cũ kỹ, mang xếp những cuốn sách bên cạnh cửa sổ tràn ánh trăng, nghe tiếng tàu khuya rít mệt nhọc trên đường ray, tôi để tóc mình xoã trên những trang mở ngỏ.

Buổi sáng chầm chậm gõ cửa, buổi sáng chạm trên mắt tôi êm đềm, Hà Nội bừng dậy đón ngày mới. Phố sách ngủ yên dưới mại mềm tóc tôi. Khi mặt trời đổ bóng, chỉ cần khẽ chạm…

V. T. H

Lớp mười hai….

Truyện ngắn Nhật Hạ

Người ta bảo lớp 12 là không được chơi bời lêu lổng. Người ta bảo lớp 12 là phải chăm chỉ đến lớp học mới có kết quả thi thật tốt. Người ta bảo lớp 12 không được yêu đương linh tinh nếu không sẽ không đậu đại học… Người ta bảo… Người ta bảo…

Linh đau đầu với những điều người ta bảo ấy. Mà chẳng phải ai xa xôi gì mà ngay chính mẹ đấy thôi. Mẹ lúc nào cũng phàn nàn nhắc nhở Linh phải thế này phải thế khác làm Linh đến khổ. Linh có phải là đứa ham chơi gì cho cam vậy mà bữa cơm nào mẹ cũng nhắc. Ban đầu mẹ làm Linh ngượng ơi là ngượng nhưng sau rồi cũng quen.

Mà không phải chỉ mình Linh như thế. Đến lớp Linh cũng thấy lũ bạn tụm năm tụm ba lại bàn tán về vấn đề này làm Linh cũng thấy nguôi nguôi phần nào. Hoá ra bọn chúng cũng như mình. Tiếng nhóc Hương lảnh lót “Mẹ tớ suốt ngày kêu ca phàn nàn lôi ra hàng đống những gương học tốt đậu những trường đại học lớn để làm gương cho tớ. Rồi nào thì phải cố gắng hết mình, không thì sẽ không theo kịp các bạn, không nên yêu đương vào lúc này sẽ ảnh hưởng đến học tập. Ngày nào cũng vậy nghe mà chán thí mồ. May mà mẹ tớ không biết chuyện tình cảm của tớ.” Hương nói rồi trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Chả là cô nàng thích một anh chàng lớp bên và hình như anh chàng cũng có tình cảm với nàng nên cuối buổi học hai người vẫn rủ nhau lang thang phố. Hai người còn giúp nhau học tập tiến bộ trông thấy. Vậy mà người lớn cứ ra vẻ cấm đoán này khác. Họ đâu có biết rằng chuyện tình cảm không thể cấm được.

Linh ngồi bên cửa sổ mơ màng nhìn ra ngoài, trời đã sang thu nắng không gay gắt mà dịu dịu gợi một cảm giác thật dễ chịu. Thời tiết như thế này mà được đi dạo phố thì thích nhỉ? Linh là chúa hay mơ mộng, Hương hay bảo linh sau này lãng mạn phải biết. Nhưng đấy là Hương nói thế chứ Linh có thấy gì đâu. Ngoài sân những cây bàng đang chuyển chuyển. Linh có cảm giác thời tiết thay đổi, cảnh vật cũng đang chuyển mình. Những tán bàng tán phượng, không còn xanh mướt như ngày nào nữa mà thay vào đó một màu hơi cỗi. Nhìn ra khoảng không gian yên ắng cuối sân trường, Linh không để ý thấy một ánh mắt cũng đang mải thả hồn theo mây gió. Bất giác hai ánh mắt gặp nhau. Linh bối rối quay đi.

Lớp Linh đối diện với lớp A6. Con gái, con trai lớp A6 nổi tiếng học giỏi, lớp Linh cũng chẳng kém chút nào. Vậy cái ánh mắt vừa làm Linh bối rồi quay đi là ai mà Linh không biết nhỉ? Linh len lén quay lại lần nữa nhưng ánh mắt đó đã không còn bên cửa sổ. Cô giấu điều bí mật đó cho riêng mình.

Không hiểu vì ánh mắt vô tình một lần chạm phải hay vì năm học cuối cấp mà dạo này Linh chăm chỉ đến lớp đúng giờ. Chả bù cho những ngày trước đó, hôm nào mẹ cũng giục khản cổ bỏng họng mới thấy tiểu thư xinh đẹp của mình thức dậy để rồi cuống cuồng chạy đến lớp, không kịp cả ăn sáng. Giờ sáng ra mẹ nhàn tênh, cứ đặt cái đồng hồ báo thức trước bàn học của cô, khi nó reo là lúc cô nàng lồm cồm bò dậy, học bài, ăn sáng và thong thả đến trường. Mẹ không biết có sức mạnh nào thúc đẩy Linh mạnh đến thế.

Sau cái lần chạm mặt tình cờ đó, Linh vẫn ngồi bên cửa sổ, vẫn lãng đãng ngắm trời mây, nhưng thỉnh thỏang Linh cũng lén nhìn xuống lớp A6 và một đôi lần lại bắt gặp ánh mắt hôm nào. Linh tò mò không biết đó là ai. Con trai A6 đâu có nhiều vậy mà sao Linh không biết được đấy là ai nhỉ. “Là ai thì cũng mặc người ta, liên quan gì đến mình đâu”. Linh tự trấn an mình như thế nhưng trong lòng đôi chút cũng gợn chút tò mò. Thỉnh thoảng Linh cũng nhớ đến ánh mắt đó, mỗi lần nghĩ đến Linh lại thấy vui vui.

Linh thấy mình dạo này hay đứng trước gương hơn, hay ngắm nhìn mình trong gương hơn. Những việc làm đó không lọt qua được ánh mắt của mẹ. Nhiều lúc mẹ bảo:

“Con gái mẹ lớn thật rồi, cố gắng học cho thật tốt rồi còn đậu đại học như anh con nhé.”

Linh phụng phịu:

“Con biết rồi, lại cố gắng để được như anh Tùng ý gì. Mẹ lúc nào cũng thế”.

Linh dụi đầu vào mẹ. Nhà có hai anh em, anh Tùng đi du học tận bên Pháp, mẹ dành hết tình yêu thương, chăm lo cho Linh làm sao Linh để cho mẹ buồn được chứ. Linh cố gắng học thật giỏi để năm nay còn thi vào Kiến trúc. Linh rất thích trở thành một kiến trúc sư.

Con đường từ nhà Linh đến trường không xa, nhưng hôm nay không hiểu sao con ngựa sắt lại trở chứng giữa đường. Linh đang lo trễ giờ vào lớp. Linh vội vàng dắt xe qua cổng vào chỗ gửi xe. Lúc quay ra không may Linh chạm vào một người bạn đang dắt xe vào làm xe của bạn đổ kềnh. Linh xin lỗi rối rít. Ngẩng lên cô bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình. Ánh mắt trông quen quen nhưng Linh không kịp nhớ đó là ai.

Vào đến lớp cô nàng vừa thở hổn hển, vừa than vãn:

“Hôm nay xui tận mạng luôn, đã đi trễ lại còn xô phải một anh chàng lạ hoắc.”
“Anh chàng nào đấy, đẹp trai hông?” Hương tò mò hỏi.

“Nào có kịp nhìn đâu. Nhưng trông quen lắm mày ạ, tao không nhớ được là đã gặp ở đâu rồi.”

Cô giáo vào lớp cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người. Dạo này Linh thấy lớp hơi lạ, ai cũng chăm chỉ đến lớp, ai cũng chăm chú nghe giảng. Dường như trong mỗi người có một sức căng đang chạy đua với nhau thì phải.

Cuối buổi học, Hương lại thong dong cùng anh chàng của nó. Linh khoác túi lững thững về.

Trời đã về chiều, lại đứng giờ tan tầm. Đường phố đông nghẹt, Linh chờ cho cổng trường bớt đông mới vào lấy xe. Nhìn dòng người đang hổi hả kia biết đến khi nào mới ra được đến đường nên Linh cứ ung dung.

Dắt xe ra đến ngoài, đang suy nghĩ không biết có nên về nhà ngay không, hay tạt vào mấy quầy sách mua mấy quyển sách mới thì Linh giật mình bởi tiếng gọi:

“Linh!”

Linh ngơ ngác ngó trước ngó sau, nhìn mãi không biết ai đã gọi mình. Một cậu bạn đang tiến lại gần Linh.

“Bạn vừa gọi tôi?”

Cậu ta gật đầu. Linh nhận ra đây là cậu bạn lúc vào học Linh đã xô phải. Linh à lên một tiếng và chợt thấy ngượng ngượng:

“Tôi xin lỗi vì chuyện lúc trước nha, tôi không cố tình xô vào bạn đâu.”

“Không sao, tôi quên chuyện đó rồi.”

“Thế bạn gặp tôi có chuyện gì?”

“Tôi, tôi…”

Nhìn thái độ lung túng của cậu bạn Linh cũng không biết phải làm thế nào. Linh thấy mặt bạn ấy hơi ửng đỏ. Linh chợt nhớ ra ánh mắt bên cửa sổ, thỉnh thoảng Linh vẫn bắt gặp khi ngồi trong lớp học. Thảo nào Linh thấy quen quen. Có vậy thôi mà Linh không nghĩ ra nhỉ. Chợt Linh mỉm cười.

“Bạn học lớp A6 phải không?”

“Sao Linh biết tôi học lớp A6?”

Linh nháy mắt cười cười, cậu bạn như hiểu ra vấn đề cũng bật cười.

Hai người quen nhau. Linh thấy vui vui, chẳng hiểu vì cậu bạn mới, hay vì những điều tình cờ thú vị.

Trời đã sang thu, se se lạnh, ngoài đường hương hoa sữa thơm ngát, dòng người vẫn xuôi ngược. Linh đứng nhìn cuộc sống đang hối hả trôi, Linh thấy mình cũng phải chạy đua với thời gian thôi. Kỳ thi đang đến gần rùi. Linh nhớ tới lời mẹ: “Lớp 12 là phải…. Lớp 12 là phải… con gái nhé.”

Linh chợt cười, khi nghĩ đến cậu bạn mới quen của mình. Cậu ấy cũng thi kiến trúc. Linh tự nhủ khi hai đứa cùng đậu đại học Linh sẽ bảo với mẹ Đây là cậu bạn hồi lớp 12 của con.

Chùm Thơ Phạm Thị Nhung

Thương

Thương giọt sương mai
Long lanh nắng sớm
Mặt trời vươn vai
Vỡ òa trên cỏ.

Thương làn heo may
Lạc chân lối lạ
Quên không khép cửa
Đợi thu bao ngày.

Thương đôi bàn chân
Hứa lời chăm chỉ
Bạn gọi sau nhà
Vội ù ra ngõ.

Con gà mái

Con gà cục tác cục ta
Nhảy ổ giữa trưa nắng gắt
Rơm vàng bà phơi ngõ chật
Đừng vào bới thóc nhà ta.

Con gà cục tác cục ta
Ra vườn tìm giun bới đất
Na cười mở tròn xoe mắt
Nhóc giun trốn ở đâu rồi?

Con gà cục tác cục ta
Giấu quả trứng hồng trong ổ
Chờ một sớm mai tách vỏ
Con gà cục tác cục ta…

Phạm Thị Nhung
Lớp Viết Văn K11 ĐH Văn Hóa Hà Nội
418 La Thành. Hà Nội

Mùa mưa biển

Truyện ngắn Đỗ Quyên Quyên

Chớm hạ, nắng bắt đầu gay gắt. áo mẹ đẫm ướt mồ hôi chảy trên gánh hàng nơi góc chợ. Bỗng nhiên, trời tối sẫm lại, gió cuốn lá khô, bụi từng cuộn tròn mù mịt bay. Mưa mùa hạ vội vàng, xấp xả theo bước chân người chạy dồn dập.

Phong không kịp chạy để trốn tránh cơn mưa. Nó lặng yên đi trong mưa để mưa không hắt vào người. Nó cứ đi như thế, như tìm kiếm cái gì trong mưa rồi hụt hẫng tràn ngập một nỗi buồn. Nó thấy mưa khác quá, không giống như mưa ở biển. Nó nhớ cái mênh mông, xa ngút ngàn, màu bàng bạc hoà chung của bầu trời, mặt biển và mưa. Nó nhớ cái dáng mưa hao gầy, chênh vênh…Nó nhớ mỗi mùa mưa về, lũ trẻ con làng chài lại chạy ra tắm mưa, những ông bố neo thuyền đánh rửa, những bà mẹ ló đầu ra mỉm cười. Suốt ngày, suốt tháng, hương vị mặn mòi mùi biển tanh nồng đã thấm tận vào lồng ngực đến nóng hổi, khô ráp, mỗi lần mưa về là mỗi lần cả làng chài lại háo hức. Nó nhớ mặt biển chiều hôm đượm buồn trong vắt: “Rồi anh sẽ trở lại với biển chứ?” – Mái tóc loăn xoăn rủ trong chiều…

Mùa mưa năm nay, mùa mưa đầu tiên nó xa biển, nó nhớ biển cồn cào.

Phong trở về kí ức, choáng ngợp trong không gian nóng bức, chật hẹp không một bóng cây, chỉ toàn mùi xăng, bụi đường và các âm thanh hỗn tạp ùa vào. Nó lấy sách vở ra, nhưng không sao học được. Nó thương dáng mẹ bán hàng ngoài chợ quá! Nó thương những đồng bạc lẻ, cũ kĩ nhưng thẳng nếp gấp mỗi tháng mẹ gửi lên và nó thương cả dáng biển không lúc nào lặng yên.

Có tiếng xe lọc cọc ngoài cửa.

– Bác – nó chào người đàn ông trước mặt.

– Khoẻ chứ? Bác đến để đưa cho cháu cái này. Cát gửi cho cháu đấy.

Người đàn ông trao vào tay nó chiếc vỏ sò to, màu trắng có những đường vân tím.

“ăng Phong! Mùa mưa lại đến rồi. ở đấy có vui không ăng. Em vẫn khoẻ nhưng không có ai bứt nạt em nữa. ăng giữ gìn sức khoẻ nhé! Bao giờ ăng sẽ về với biển?…”

Những nét chữ run run viết sai nhiều lỗi chính tả, Phong thương những nét chữ ấy quá! Bởi tuổi thơ Cát đã bao giờ được đi học đâu. Em lớn lên bên nắng, bên gió, bên cát biển, vất vả, lam lũ.

…Đêm trên biển, cả làng chài ngồi hóng mát trên bãi cát, gió biển thổi ngập người. Những người đàn ông đôi mắt hướng ra xa nơi ngọn hải đăng sáng phía cuối biển. Họ kể nhau nghe những chuyến đi phải trải qua giông bão. Đôi mắt Cát trũng xuống, cha nó không trở về sau chuyến đi định mệnh…

– Lớn lên anh sẽ là thuỷ thủ! Thế em ước mơ gì? – Phong nói với Cát
– Bởi là thuỷ thủ, anh sẽ không để bất cứ người dân biển nào bị cuốn đi nữa. Cát có muốn ngồi tàu với anh không?

– Em chỉ mong muốn mình sẽ mãi bên biển, em là con của biển. – Giọng Cát tan ra cùng gió nhẹ.

…Trăng lên soi bóng xuống làng chài. Mùi cá mực nướng giòn quyện với mùi rượu cay cay, thơm nức. Những bà mẹ ngồi đan lưới dưới trăng. Lưới đã dài, dài lắm rồi nhưng mẹ vẫn đan để vòng lưới ngày mai càng thêm đầy. Phong, Cát và cả lũ trẻ nhỏ lắng nghe biển hát, nắm từng nắm cát đêm lành lạnh xây lâu đài. Lâu đài được xây lên, có những ô cửa sổ xanh xanh, có ước mơ công chúa, có ước mơ hoàng tử, thế rồi sóng biển lại ập đến, cuốn đi… Nhưng không bao giờ chúng thất vọng vì công việc này mà lại nhìn nhau cười ngon lành.
– Tại sao em lại tên là Cát? Phong mỉm cười
– Anh biết rồi còn hỏi!- Cát vén những sợi tóc loăn xoăn gió thổi tinh nghịch
Biển hát ru êm dịu. Gió thổi và khẽ cất tiếng hát gửi ước mơ nhỏ bé của cô gái nhỏ luôn mong muốn được bên biển, bên gió.

– Đi mua mì tôm đi mày. Hai gói thôi nhé! Năm thằng con trai với nồi cơm khê và mì tôm…hà há ha…

Tiếng thằng Tùng làm Phong giật mình.Trời đã tối, cơn mưa đã tạnh tự khi nào.

Phong bộn bề trong sách vở. Nó được học Đại học, tương lai làm thuỷ thủ là ước mơ của bao đứa trẻ làng chài nghèo khó. Nó luôn cố gắng, không muốn một ai phải ra đi vì bão biển nữa. Nó biết biển, Cát và cả làng chài nữa, luôn đợi nó trở về…

– Ngày mai tao sẽ về với biển. – Phong nói

– Mày không học hè sao? Mày có học bổng cơ mà?

– Mày lấy tiền đâu mà về?

-Tao cũng không biết nữa, tao có thể tự học được, tao nhớ biển lắm!

– Tao có chừng này…mày cầm lấy.

– Này, mày đừng từ chối, chúng mình là bạn mà.

– Tao…tao…

Sáng sớm, Phong xách hành lý. Cả phòng này chỉ có mỗi mình nó được về thăm quê.

– Tao đi đây, chúng mày thiệt thòi vì tao quá!

– Rồi năm sau bọn tao sẽ về, thôi mày đi kẻo muộn.

Ngồi trên xe, qua bao làng mạc, thành phố, nó chỉ mong con tàu dừng bánh trước biển, trước màu xanh vô tận.

Đi bộ hai cây số, từng bước đi đều thấy gió biển thổi ngập lòng và hương vị mặn mòi thấm vào đầu lưỡi rồi lan dần, lan dần khắp cơ thể.

Nó đứng trước biển. Biển đang rất gần nó. Biển rất xanh, vẫn như ngày nào – một màu xanh bất diệt. Nó cứ đứng lặng thinh như thế, nhìn biển rất lâu. Những này ở thành phố, nó đã từng tưởng tượng, việc đầu tiên khi nó về với biển là nó sẽ chạy đến, sà vào lòng biển mà nức nở như một đứa trẻ nhỏ. Nhưng bây giờ thì nó cứ đứng như thế, bất động…

Trong bóng chiều lịm tắt, lấp lánh màu bạc mờ dần và nhoè đi, vỡ oà trong mắt nó. Xa xa, phía kia có một cô gái, dáng gầy chênh vênh in dài trên cát.

– C…á…t ….ơi…!

Phong cất tiếng gọi giữa không gian bao la. Gió biển cuốn tiếng gọi chạy trốn. Người con gái dường như không nghe thấy vẫn nhẹ bước trên biển.

Phong chạy trên sóng, để người ướt đẫm… “C…á…t ….ơi…”

Người con gái quay lại: – Anh…Phong! Anh về rồi ư?

Đập nhẹ bàn tay lên vai Cát rồi đẩy ra:

– Em vẫn khoẻ chứ?

– Dạ, vẫn khoẻ. Anh gầy hơn trước nhiều quá!
Cát đã khác trước nhiều. Mười lăm tuổi tô đôi gò má ửng đỏ, em lớn lên như những con sóng.

– ở thành phố có vui không anh? Đẹp không anh?

– Có, vui, đẹp!

– Đẹp hơn biển không?

– Không đẹp bằng biển! Biển bao giờ cũng đẹp nhất!

Cả hai cùng mỉm cười, biển vẫn rì rầm vỗ sóng.

– Chúng mình về làng chài đi! Anh nhớ mọi người quá! Đố Cát bắt được anh nè!

– Đợi đấy nhé!

Bóng hai đứa kéo dài trên cát.
– ơ! Con hải âu ng
ã rồi kìa anh Phong! Thương nó quá!

– Chỉ cho anh đi! Chỗ nào Cát?!

– Chết nè! Em đuổi kịp anh rồi nhé!

– Đồ ăn gian, em ăn gian lắm…

…Trời bỗng đổ mưa, mưa trên biển lại về. Biển ì oặp vỗ sóng vào bờ, ôm chúng vào lòng, ôm tiếng nói, tiếng cười giấu vào lòng biển xanh…

Mặt trời lờ mờ phía lòng biển. Trời vẫn đổ mưa, biển hoá màu xanh ra bạc lấp lánh…

Giữa trời mưa tầm tã, Cát đội cái nón mê to, tay ôm cái thúng lớn.

– Đợi anh với! Cho anh đi chợ với nghe Cát! – Phong với theo bóng Cát.

– Anh Phong không đợi thuyền về sao? Anh không đi được đâu…!

– Sao, ghét anh hả?! – Phong đứng đó, hỏi Cát

– Em không đi chợ, mùa này nhiều tôm cá lắm, không bán được. Em đi làm thuê, rửa bát cho một khách sạn ngoài phố huyện. Mẹ em lại đang ốm nên…

Đôi mắt Cát thoảng buồn… Nó lại cười. Nụ cười duyên đen nhẻm.

– Chiều em về, đợi em nghe!

Phong đứng lặng. Nó nhìn Cát. Mái tóc loăn xoăn của Cát ngày nào giờ vàng cháy, khô rít lại vì nắng, vì gió. Dáng Cát cũng giống như dáng biển, lấp đầy mưa nắng. Nó thương Cát quá! “Cát ơi, ngày mai, ngày kia anh phải xa biển rồi!” Bóng Cát xa dần…

– Anh sẽ…đợi…!!!

Cát quay lại, mỉm cười. Nụ cười của biển lấp lánh dưới mưa.

Và Phong biết, dù cuộc sống này có vất vả thế nào chăng nữa thì nụ cười của Cát vẫn thế, vẫn ngây thơ, hiền hoà và trong sáng như ngày đầu tiên Phong thấy Cát
.
Biển rì rầm cất tiếng nói của người con vào lòng biển xanh. Mưa vẫn rơi… Ngày mai Phong phải xa biển rồi. Phong cất trọn mùa mưa trong đôi mắt./

4/2005

ĐỖ Thị Hồng Quyên

DƯỚI CỘT ĐÈN GIAO THÔNG

Truyện ngắn Mai Hà Uyên

Trưa nắng. Nắng gay gắt, nhễ nhại làm cho chiếc ba lô ốp vào lưng trở nên nóng bức, khó chịu. Nhìn con nhỏ kìa : áo chống nắng lùm xùm, khẩu trang gần kín mặt, mũ lưỡi trai hơi lệch. Ngã tư đông người, những làn xe qua lại chóng cả mặt. Đèn đỏ rồi lại đèn xanh nhấp nháy. Con nhỏ đang chờ đèn xanh để sang đường. Nó đứng một cách thiếu kiên nhẫn, tay cứ xỏ ra rồi lại đút vào túi quần Jeans, miệng lẩm bẩm đếm theo cái đồng hồ bấm giây ở cột đèn giao thông.

“ Chín, tám, bảy…”- đồng hồ chỉ gần đến đến thời khắc chuyển sang đèn xanh. Con nhỏ nhấp nhổm, muốn sang đường. Bất ngờ, một gã trai ở đâu lù lù xuất hiện:

– Bạn gì ơi, cho mình hỏi bạn cái này một chút được không?

Nó định trả lời “ không” và đi về nhà cho rảnh chuyện. Giữa đường giữa chợ thế này, ai hơi đâu…Nhưng trong giọng nói của gã có vẻ gì đó rất khẩn khoản làm nó phải nán lại :

– Chuyện gì? – nó hất hàm, hỏi , tay tháo cái khẩu trang ra khỏi mặt.

– Chuyện là… là…- Gã trai lúng túng . Dường như chuyện mà gã sắp nói ra đây rất “ tréo ngoe”: Mình đi dạy thêm ở gần đây…

– Ừ, thì sao? – Con nhóc hỏi, không hiểu giữa chuyện gã đi dạy thêm và việc nó phải nán lại giữa ngã tư này có liên quan gì?

– Mình được bạn đưa đến đây. Nhưng lúc về thì phải đi xe bus. – Gã nói, có vẻ rành mạch hơn. – Sáng nay vội quá, mình quên cả ví và điện thoại ở nhà rồi.

À, đến đoạn này thì con nhỏ đã hiểu ra vấn đề. Gã muốn hỏi mượn tiền nó chứ gì? Nó hạ balô xuống đất hỏi :

– Ý bạn là?

– Bạn có thể cho mình mượn tiền được không? Mình sẽ trả bạn sau.

Gã con trai- cố gắng lắm mới nói được một câu rõ ràng. Người thế kia mà không có một đồng nào trong người thì quả là khó tin. Song điệu bộ lúng túng như gà mắc tóc, gương mặt đỏ lên vì ngượng đang đối diện nó đây tố cáo rằng gã không phải là người xấu. Nó cúi xuống lục ví, giọng nhẹ nhàng:

– Bạn cần đi mấy tuyến xe bus?

– Về Tạ Quang Bửu , hai tuyến bạn ạ.

Trong ví nó, ngoài mấy đồng năm trăm, một nghìn; chỉ còn duy nhất đồng 50000. Nó rút ra:

– Bạn cầm lấy, về cẩn thận nhé!

Gã ngập ngừng:

– Bạn cho mình xin số điện thoại được không? Để về nhà mình còn liên lạc.

– Để trả nợ à? – Nó hỏi, không khỏi thấy buồn cười.

– Không, à…ừ…- Mượn tiền con gái thế này, thật ngại quá!

Con nhỏ xé mẩu giấy, ghi lại số điện thoại của mình cho gã. Về phần mình, con nhỏ lôi điện thoại ra, lưu số của gã lại.

***

-Hà hà, mày được đấy. Con bé đó cho mày mựon hẳn 50000 nghìn cơ à? Giàu thế ?

– Ù, chắc cái bản mặt tao nó …thật thà, tội nghiệp. Nên nó mới tưởng thật.

– Chứ bộ mày thật thà lắm đấy. Nhìn “gian xảo” bỏ xừ. Nhưng mà thôi, kiếm được như hôm nay là khá đấy. Phát huy nhé!

Thằng bạn cùng phòng vỗ vai Huấn, nói với vẻ hể hả. Huấn ở với nó từ khi thi trượt đại học đến bây giờ. Quê Huấn ở tận mìên Trung, xa tít mù tắp. Từ ngày thi trượt, Huấn chẳng dám về quê. Tự nhủ, sẽ ở lại, vừa kiếm việc làm thêm, vừa ôn thi cho năm sau. Thời gian đầu, hai đứa đi phu hồ, đi bốc vác. Công việc vất vả nhưng cũng đủ sống. Dạo gần đây, vì bọn nó là “ma mới” nên mấy tay “ ma cũ” không cho làm ở khu vực quen thuộc nữa. Đang bơ vơ không biết làm việc gì để sống thì hai đứa nó được một anh bày cho trò này. “ Chỉ việc ra mấy bến xe bus, năn nỉ người ta thôi mà. Giả bộ như mày quên đem theo tiền thật, ai nỡ không cho mày. Mà, có dăm ba ngàn, cho cũng không đáng gì?”. Từ mấy hôm nay, hai thằng đã thử làm theo kế đó. Có những người đa nghi, không cho bọn nó mượn tiền. Có những người, cho bọn nó mượn tiền thì tra hỏi đủ điều. Chỉ có con nhỏ ngày hôm nay là dễ dãi. Không những cho mựon nhiều tiền, con nhỏ còn không truy điều gì. Có lúc, như Huấn nhận thấy, ánh mắt con nhỏ còn ánh lên vẻ lo lắng. Huấn tự khen mình “diễn xuất” quá đạt, làm cho con nhỏ cứ tưởng nó quên mang ví thật. Với lại, của đáng tội, Huấn ăn mặc cũng “bảnh“ cơ. Ai dám bảo một thằng con trai như thế lại nghèo rớt mùng tơi, không xu dính túi.

Vẫn chưa hết phấn khởi, thằng bạn cùng phòng cười hà hà:

– Biết đâu con nhỏ đó lại chẳng tưởng tượng ra đến lúc mày gửi trả nó tiền? Và sau đó là một “thiên tình sử” diễm lệ”? Ha ha, bọn con gái thời nay vừa háo sắc lại vừa cả tin.

Thằng bạn có luận điệu đó kể từ ngày người yêu nó đột ngột tuyên bố chia tay và mấy hôm sau, ngồi ôm eo một anh đẹp trai đi SH. Nhưng Huấn vẫn nhớ ánh mắt nhỏ đó. Rõ ràng không giống như những đứa con gái khác. Ánh mắt lo lắng khi Huấn nói rằng gã lỡ xe. Trong những lần làm trò lừa đảo này, Huấn chưa từng gặp một ánh mắt nào như thế.

Khuya, thằng bạn cùng phòng nhắc Huấn đi ngủ. Vậy mà gã cứ trăn trở không sao ngủ được. Nhìn điệu bộ của gã, thằng bạn bực mình :

– Sao mà mày làm như là mắc trọng tội vậy? Không ai nghèo đi vì 50000 cả. Hãy coi như là san sẻ từ người giàu cho người nghèo đi mày.

Huấn vẫn không thấy nhẹ lòng hơn với câu an ủi này. Nhỏ đó không chắc đã là người giàu. Biết đâu, nhỏ là một sinh viên xa nhà, phải dành dụm từng đồng tiền lẻ, phải đi làm thêm để trang trải cho cuộc sống của mình? Nghĩ vậy, nhưng gã không nói ra. Thằng bạn thân là người sống đơn giản, không hiểu được hết những suy nghĩ lắt léo trong đầu gã đâu.
***
– Mày hâm rồi, tự dưng đi “cống nạp” cho một thằng bé không quen biết. Để xem nó có tự nguyện vác tiền đến trả mày không? – Con bạn cùng phòng nói, giọng khá là gay gắt.

– Mày đa nghi quá. – con nhỏ chống chế lại, biết mình đang đuối lý nên không dám mạnh miệng : – Người ta đi lừa một đứa con gái chỉ vì tiền vé mấy chuyến xe bus thì lừa làm gì ?

– Tao không bảo là nó lừa. Nhưng mày nghĩ mà xem, gã sẽ lại phải gọi điện, phải hẹn mày ở một chỗ nào đó chỉ để trả mày 50000. Rắc rối thế, không đời nào gã làm đâu.

Thực ra, lúc đấy con nhỏ cũng nghĩ đến tình huống gã không trả lại tiền. Nhưng nó vẫn đưa, khi nhìn thấy những giọt mồ hôi ch
y xuống hai bên thái dương gã. Nó nghĩ đến cảnh nó cũng bị nhỡ xe, cũng phải hỏi mượn tiền ai đó giữa đường… Sẽ ra sao nhỉ, nếu chẳng có ai tin tưởng mà cho nó mượn? Thế là, nó rút ví ra.

– Với lại, tao cũng muốn thử thách niềm tin của tao.50000 là quá rẻ cho một niềm tin đấy mày ạ.

Con bạn cùng phòng lắc đầu trước lí sự của nó. Chịu, không hiểu cái đầu óc kia đang nghĩ cái gì nữa?

***

Trưa nắng. Ba lô nặng trĩu hai vai. Con nhỏ lại đứng chờ xe bus. Mồ hôi chảy nhồn nhột sau lưng áo. Vậy là đã hết buổi học, đã phải trở về với căn phòng trọ nhỏ bé, ngột ngạt. Sao cái nắng hôm nay bức bối thế?

Con bạn cùng phòng nhìn điệu bộ ỉu xìu của nó, ái ngại hỏi:

– Mày buồn vì gã à? Buồn làm gì? Coi như là đánh rơi 50000 đi.

Nó quay sang nhìn con bạn thân, hỏi vu vơ:

– Có khi nào, gã nhớ ra và…?

– Không khi nào đâu, ngốc ạ. Mày đừng bận tâm quá đến chuyện ấy nữa . Cho qua đi.

Thì cho qua. Đôi lần, nó cũng thử gọi vào số máy của gã. Nhưng đáp lại chỉ là : “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Con bạn cùng phòng lắc đầu: “Tao biết mà. Không bao giờ gã trả lại mày tiền đâu. Chừa thói cả tin đi nhé, cô nương!”. Nó không bắt bẻ lại. Con nhỏ không sai, chỉ tại người ta không đúng. Hôm ấy, hay ngày mai, ngày kia … nó cũng làm thế. Năm mươi ngàn chẳng làm cho ai giàu lên hay nghèo đi được. Có thể là gã ngại. Hoặc có thể gã cho rằng năm mươi ngàn chẳng đáng là bao. Con nhỏ biết rằng, một ngày nào đó, chuyện này cũng sẽ trôi vào dĩ vãng. Sẽ như một đám mây ngang qua cửa sổ. Biết vậy, mà sao vẫn mênh mang buồn?
***
Lại một sáng nữa Huấn ra bến xe bus hôm nọ. Hôm nay, gã mặc cái áo khác. Bến xe bus đông nghẹt người đứng chờ xe. Gã đang định tiến lại gần, cất cái giọng đáng thương của một người quên cả ví, cả điện thoại, đến nỗi phải vay tiền một ai đó giữa đường. Nhưng gã nhìn thấy một dáng người quen quen, vừa bước ra khỏi quán ăn đầu đường. Vẫn là áo, mũ lùm xùm, vẫn là cái ba lô to xụ; chỉ có đôi chân chừng như là quá mỏi, bước đi cà nhắc. Có lẽ , nhỏ đó vừa làm thêm trong quán ăn và giờ đang mỏi rã cả chân sau mấy giờ liền đứng liên tục. Từng giúp việc trong quán ăn, nên Huấn hiểu khá rõ điều ấy. Gã im lặng quan sát nhỏ. Cái dáng nôn nóng đứng chờ đèn xanh ở ngã tư đường không lẫn vào đâu được.Nhớ lại ánh mắt lo lắng hôm trước, thốt nhiên, Huấn thấy áy náy với việc làm của mình.

***

– Tao nghĩ, bọn mình không thể coi đây là cách làm ăn lâu dài đâu.- Huấn nhìn thằng bạn cùng phòng, ngần ngừ nói.- Tao không thích.. , không thích đi lừa đảo người ta.

Thằng bạn cùng phòng ngạc nhiên, suýt sặc nước. Nó nhìn Huấn không chớp mắt, mãi mới cất lên câu hỏi:

– Sao vậy mày? Tất cả đang tiến triển tốt mà?
– Tự dưng tao thấy… Mà, chúng mình là con trai, có bao nhiêu việc để làm. Sao phải làm thế hả mày?

– Thế thì, mình sẽ sống sao đây ? Bố mẹ tao thì, mày biết rồi đấy. Các cụ không gửi đồng nào cho tao đâu.Bố mẹ mày cũng đâu có hơn gì.

Huấn im lặng.. Hôm qua, bố mới gửi thư ra kể rằng ở quê đang hạn hán, mùa màng không thu được nhiều. Bố không có tiền gửi ra. Bố mẹ chỉ động viên Huấn cố gắng đi làm thêm .Chú họ Huấn mới mở xưỏng mộc, đang thiếu người làm. Có thích thì Huấn ra đó làm cho chú.

– Mày có chịu làm nghề mộc không? Chú tao mới mở xưởng…

Huấn chỉ ấp úng nói được như thế. Vẻ mừng rỡ trên gương mặt thằng bạn còn hơn cả một lời đồng ý.

Ngày mai, ngày kia… Có thể hai thằng sẽ chuyển ra xưởng mộc của chú, ở và làm việc luôn tại đó. Huấn đã nghĩ rồi. Huấn sẽ cố gắng ôn thi tiếp vào ngôi trường mơ ước. Con đường còn dài biết bao.

Nhưng có một việc mà khi rời xa nơi này, Huấn sẽ phải làm trứơc tiên. Huấn tưởng tượng ra gương mặt nhỏ khi nhận lại tờ 50000 mà Huấn vay hồi nào. Hẳn là nhỏ sẽ không nghĩ Huấn định “ xù” tiền của nhỏ đâu nhỉ?

Chỉ có điều, Huấn sẽ phải cờ dưới cột đèn giao thông ấy để gặp lại nhỏ thôi. Ừ, Huấn sẽ chờ. Cố chờ…

MAI HÀ UYÊN
Lớp Kt 31 G- Đại học Luật Hà Nội

Bài viết cũ hơn »